Người của bản ta đấy!

Đăng ngày: 20/01/2014 08:25:51

Đến Huổi Trỏ, bản của người Mông, cách trung tâm xã Ảng Tở dư 20 cây số đường gập ghềnh, nói về nữ Phó Chủ tịch xã Lường Thị Thanh, ai cũng vồn vã: – Người của bản ta đấy! Tôi cự lại: – Không phải thế. Cô ấy là dân của xã Ảng Cang! Họ lại bảo: – Nó là Phó Chủ tịch xã Ảng Tở của ta rồi mà. Nó coi bản Mông ta như của nó. Hai năm qua, nó về với bản tới 6 – 7 lần. Không mấy lãnh đạo chịu đến với dân như nó đâu!
Lên Pú Tỉu, ngược dốc núi 6 cây số, Trưởng bản kỳ cựu Lý A Tro cũng bảo: Lường Thị Thanh là người của bản Mông ta đấy! Thấy tôi biết tỏng, gốc gác Lường Thị Thanh người bản Bua, dân tộc Thái chính gốc. Lấy chồng ở xã Ảng Cang. Thanh về Ảng Tở làm Phó Chủ tịch xã, phụ trách mảng kinh tế. Lý A Tro cười trừ, dịu giọng: – Nó leo bộ lên với bản ta nhiều lần. Nhờ nó mà mấy nhà của bản thôi không thù hận, thôi không tranh chấp đất đai, hòa thuận như con một nhà. Nhờ nó nên dân bản biết bảo nhau giữ rừng phòng hộ, không phá phách như xưa. Nó hiểu cái bụng của người Mông. Biết nói cái phải. Nói cái đúng, nên bản ta coi nó như người nhà!
Gặp Lường Thị Thanh tại trụ sở UBND xã Ảng Tở, tôi chia sẻ: – Thanh đã có chỗ làm rất ổn. Nhiều bạn trẻ mơ cũng không được. Tại sao lại tình nguyện tham gia “Dự án tăng cường 600 Phó Chủ tịch xã cho 62 huyện nghèo” để nhọc nhằn, vất vả? Giọng trong trẻo, mạch lạc, Thanh đáp: – Đúng như vậy. Học xong đại học chuyên ngành lâm nghiệp, may mắn cháu được nhận vào làm việc tại Phòng Nông nghiệp huyện Mường Ảng – huyện quê nhà của cháu. Thời gian làm việc ở đây mới hơn 2 năm, nhưng cháu cũng tích cóp được một số kiến thức thực tế như: Cách tiếp cận với cơ sở, với cây trồng vật nuôi, cách vận động nhân lực để góp sức xóa đói giảm nghèo bền vững theo chủ trương của Huyện ủy…Đương nhiên cán bộ làm việc ở huyện như Phòng Nông nghiệp cũng có vị thế nhất định. Nhiều việc dưới xã, dưới bản hoặc các doanh nghiệp người ta cần mình hơn là mình cần họ. Nghĩa là ở đó mỗi thành viên đều đã có chỗ đứng và chỉ khẳng định thêm bằng công việc…Thế nhưng, ở đây cũng cho cháu nhận rất rõ: Mường Ảng thuộc diện đói nghèo nhất nước (tới trên 70% so với tổng hộ dân – vào những năm vừa lập huyện – 2007). Đã nghèo lại thiếu cán bộ xã được học hành đến đầu đến đũa. Vì khó, nên hầu hết thanh niên dân tộc khi đỗ đạt đều chạy việc đi nơi khác. Cho nên đã khó huyện càng khó thêm, nhất là khi thực hiện mục tiêu xóa đói giảm nghèo bền vững. Vì thế, cháu thấy Dự án của Chính phủ đưa trí thức trẻ có trình độ đại học, tăng cường làm Phó Chủ tịch xã ở 62 huyện nghèo là hết sức sát thực, nên cháu mong muốn được làm những việc hữu ích cho dân cho xã. Đối chiếu với tiêu chuẩn quy định trong Dự án, cháu thấy mình hội đủ. Với lại, đúng dịp này Huyện đoàn phát động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh”, cháu tạc dạ lời Bác “Cán bộ phải hết lòng vì nhân dân”, nên cháu viết đơn, nộp hồ sơ tình nguyện, thao thức đợi mong, và được thỏa nguyện. Hơn thế, trước khi về Ảng Tở, chúng cháu lại được Bộ Nội Vụ bồi dưỡng kiến thức quản lý Nhà nước – quản lý xã hội ở xã, tạo trí lực để góp sức chỉ đạo phát triển kinh tế – xã hội, nâng cao đời sống của nhân dân!…Tiếp nối mạch chuyện, tôi hỏi Thanh: – Công việc của Phó Chủ tịch trẻ ở xã như cháu, đâu là thuận lợi, đâu là khó khăn? Vẫn giọng mạch lạc Thanh nói ngay: – Cháu là người dân tộc. Về làm việc trên đất mẹ đẻ. Nói tiếng nói của dân tộc. Dễ hiểu phong tục, tập quán của người dân tộc mình, kể cả dân tộc Mông, Khơ Mú và Kinh. Dễ bắt nhịp với tâm tư, nguyện vọng, chia sẻ với họ, nên dễ dàng đưa những gì mình học được vận dụng vào cuộc sống. Hơn nữa, cháu luôn luôn được lãnh đạo Đảng ủy và Chính quyền xã quan tâm, giúp đỡ, bày đặt cho cách làm, cách ứng xử, cách tiếp cận với công việc; cũng vì cháu không e dè giấu giếm những gì mình không biết. Còn khó thì chú biết đấy (không sổ sách nhưng Thanh nói đâu ra đấy): Ảng Tở là xã miền núi đặc biệt khó khăn. Diện tích tới 5.971,35ha. Dân thì tới 1.109 hộ với 5.415 khẩu; gồm 4 dân tộc Thái, Mông, Khơ Mú và Kinh, thuộc 14 bản, trong đó có tới 4 bản người Mông ở trên lưng chừng các ngọn núi cao ngất ngưởng!…Tôi lại hỏi: – Việc của Phó Chủ tịch phụ trách kinh tế bắt đầu từ đâu? Im lặng, suy nghĩ giây lát, Thanh bảo: – Quan trọng nhất là phải có được lòng tin của dân. Muốn vậy thì phải đến với dân, sống sát dân. Chịu nghe, chịu hỏi để am hiểu tâm tư, nguyện vọng của họ, chia sẻ với họ. Mỗi lần đến với dân phải có chủ đích rõ ràng. Cháu thường thăm dò cán bộ xã về đặc điểm của dân bản nơi mình sắp tới trước khi mình đến để giải quyết một việc gì đó, cốt để lồng ghép sao cho một công đôi việc. Ví như lên bản Pú tỉu, chủ đích để khoanh rừng phòng hộ, nhưng ở đây có một số hộ mâu thuẫn nhau quyết liệt về đất đai. Cách đi là phải gặp Trưởng bản trước. Với người Mông thì Già làng và Trưởng bản là rất quan trọng, phải dựa vào họ, cùng họ đến với dân hoặc họp với dân nói để họ hiểu. Mà nói với người dân tộc là phải nói ít, nói cụ thể, nói sát thực họ mới nghe. Cũng như khi bàn với họ về cách xóa đói giảm nghèo, thì phải thâm canh; thâm canh là gì thì phải nói cụ thể ra như: giống lúa, giống ngô phải tốt; phải trồng đúng vụ, phải chăm bón vào những lúc nào…Nói làm cà phê phải đa canh; đa canh là gì, cũng phải cụ thể ví như cây tạo bóng cho cà phê nên là cây bơ, cây hoa hòe, mắc ca thay cho cây keo giậu, vì những cây này đều cho thu lợi. Nghĩa là 2 – 3 cái lợi trên một diện tích…Tương tự, trong công việc của Chính quyền phải tìm cách để kết hợp chặt chẽ với các đoàn thể, các tổ chức xã hội. Ví như, để chống cháy rừng, chúng cháu đã phối kết hợp chặt chẽ với xã Đoàn, tổ chức cho thanh niên tham gia phát dọn rừng, lập đường danh cản lửa phòng cháy rừng. Phối hợp với Hội Phụ nữ xã vận động các gia đình xây dựng gia đình văn hóa, bản làng văn hóa; đẩy mạnh tăng gia sản xuất, làm thêm nghề phu. Để có mô hình trình diễn, thuyết phụ họ làm theo, hiện cháu đang phối với chi Đoàn thanh niên ở bản Bua 1 và bản Tá Tra nuôi 30 tổ ong mật (có cán bộ kỹ thuật hỗ trợ). Kết quả đã nhìn thấy, mỗi lần quay cho thu tới 70kg mật. Dự tính cả năm sẽ thu 300 lít mật, mỗi lít khoảng 90.000đ. Nếu thành công, chúng cháu sẽ mở đàn, vận đồng các gia đình nuôi để có thêm thu nhập và tạo nguồn hàng hóa tập trung. Vụ mới rồi, cháu còn phối hợp với chi hội Phụ nữ trồng hơn 1ha bí đỏ F1 Nhật ở ven bãi các con suối. Bí phát triển, sai hoa đậu quả. Thật tiếc, sắp thu hoạch thì bị lũ cuốn đi tất cả. Vụ tới sẽ trồng tiếp…Xóa đói giảm nghèo là nhiệm vụ hàng đầu của huyện, của xã nên công việc của cháu cũng không ngoài mục đích này. Nhất là vì việc của cháu là phụ trách khối kinh tế. Công việc rất nặng nề. Cho nên cháu phải gắng bắt nhịp với cuộc sống, hiểu để cùng chia sẻ với tập thể lãnh đạo của xã, để giúp mình nên khôn khi đã tình nguyện về đây. Thêm nữa cháu được cử làm tốp trưởng gồm 7 bạn thanh niên về làm Phó Chủ tịch ở 7 xã nghèo khó nhất của Mường Ảng, nên cháu phải thường xuyên tổng hợp, chia sẻ, hiến kế cho nhau mỗi khi khó khăn.
Cho nên trong công việc, không chỉ biết lắng nghe, không chỉ bình tĩnh chín chắn mà còn phải thể hiện chính kiến khi việc cần đến. Ấy là cháu nghĩ thế, có thể chưa tới, vì việc còn quá mới mẻ!

Nguyễn Uyển

Thông tin

images

duong day nong copy1

mua sam cong1

cong-khai-ngan-sach

csdl

imagescong thong tin dien tu chinh phuBộ nội vụthu dien tucong bao son laDangboCongdoanThanhnienDự án 600 Phó Chủ tịch xã

 

 

pccc

Bản đồ Sơn La